Cho Thuê

Truyện Tiếu Lâm ② Vietnam Amusing Stories



CON VỊT ĐÁNG CHẾT
CHÓ NGÁP
CÒN GÌ CHO BẰNG
CHẾT ĐUỐI
CHÓ BIẾT NÓI
CÁI BÁNH ÍT
CHIẾM HẾT CHỖ
CHỪA ĐẾN TẬN GIÀ
CHẾT MỘT NGÀN NĂM
CỌP ĐÀNH QUAY LẠI
CHA NÀO CON NẤY
CHÀNG RỂ THONG MANH
CHUYỆN THIÊN VĂN
CÁI BIỂN HIỆU
CÒN RĂNG ĐẦU MÀ CẮN
CHA CÒN RẦY GÌ CON NỮA
CON “THANH TỊNH”
CÁI GÌ KHÔNG XÀI NÓ DÀI RA
CHẾT HÓC
CHÁY
CHỌN MỘT TRONG HAI
CHẢ CÓ CON NÀO NHỎ
CON VỊT HAI CH N
CON RUỒI VÀ QUAN HUYỆN
CẶC MÀY LÀ CẶC MÀY, CẶC TAO LÀ CẶC TAO
Truyện thứ 51: CON VỊT ĐÁNG CHẾT

Xưa có một viên quan xử kiện thanh liêm, về già bãi quan về nhà. Một hôm có người bạn cũ sang chơi, xách sang bình rượu và con vịt béo. Trước khi đưa cho bạn để mổ, người khách muốn thử tài và trí nhớ của quan có còn minh mẫn như xưa không, bèn nói:

– Cái gì chết cũng có án. Xưa, quan xử kiện cho người đã nhiều, nay xin bác cho con vịt này cái án trước khi cắt cổ, cho nó khỏi kêu oan.

Quan án đọc ngay rằng ‘Trí lôi thanh ư nhĩ ngoại, võng nhiếp thiên uy. Khước vũ thủy ư đầu tiền, bất triêm thánh hóa’. Nghĩa là:

Gác tiếng sấm ngoài tai, chẳng sợ uy trời

Đất nước mưa ra khỏi đầu, không tuân phép thánh

Ý là: con vịt cứng đầu cứng cổ, giết đi ăn thịt là đúng.

Phục tài quan, hai người cùng cười hả hê và giết vịt đánh chén vui vẻ.

Truyện thứ 52: CHÓ NGÁP

Có một anh bị điếc, đến chơi nhà một người bạn.

Con chó thấy anh, sủa ôm sòm, nhưng anh ta không nghe thấy gì hết. Anh điếc chỉ con chó mà hỏi bạn:

Con chó của anh nó làm gì đêm qua mà không ngủ?

Ủa, sao anh biết nó không ngủ?

Anh điếc nói: – Nếu đêm qua nó ngủ, sao bây giờ nó cứ ngáp hoài?

Truyện thứ 53: CÒN GÌ CHO BẰNG

Có một anh ngốc đến nỗi cái gì cũng không biết, đi đâu vợ cũng phải dạy trước cách ăn nói. Người làng vì vậy gọi anh là anh Ngốc, mà quên dần cái tên thực của anh ta.

Một hôm, anh Ngốc ra tỉnh lỵ thăm người bà con, vợ căn dặn rằng phải đi đến nơi, về đến chốn. Ra đến nơi người ta hỏi: “Bác ra chơi đó ư?” thì đáp: “Vâng, tôi là Ngốc đây ạ”; có hỏi “Bác ra một mình thôi ư” thì nói: “Có một mình tôi thôi ạ”; nếu có bảo “Bác ở chơi dăm ba hôm hãy về” thì đáp “Tôi ở nhà chỉ mong như thế, nay được thỏa lòng ao ước, thật còn gì bằng”.

Ngốc ta lùi lũi ra đi, nhằm mãi bài học truyền khẩu, sợ nhỡ quên điều nào người ta lại chê cười là quê mùa ngốc nghếch.

Ra đến Kẻ Chợ, thấy một đám đông, anh quên phắt lời vợ dặn, len vào xem cái đã.

Đó là một vụ đổ máu, kẻ bất hạnh nằm quay dưới đất, mà hung phạm đã xa chạy cao bay.

Nhà chức trách đến làm biên bản.

Mọi người lánh xa sợ vạ lây, riêng Ngốc ngớ ngẩn sán lại xem, liền bị quan nghiêm mặt hỏi:

– Anh có biết ai giết người này không?

Chàng Ngốc sực nhớ lời vợ dặn, nói luôn:

Vâng, chính tôi là Ngốc đây ạ!

– Một mình anh hay có ai nữa không?

Ngốc lại nhớ đến câu vợ dặn:

– Có một mình tôi thôi ạ!

Quan quát báo lính:

– Trói thằng này lại, giải về huyện mau!

Ngốc ta ngớ ra nói câu thứ ba cho vừa đủ:

– Tôi ở nhà chỉ mong như thế, nay được thỏa lòng ao ước, còn gì cho bằng!
Truyện thứ 54: CHẾT ĐUỐI

Một anh chàng có tính tham ăn, nhà bên bờ sông, cạnh một ngôi chùa. Bên kia sông cũng có một ngôi chùa. Mỗi lần nghe thỉnh chuông ở bên nào là anh vội tới ngay đó để kiếm ăn.

Một hôm, nghe tiếng chuông ở chùa bên kia sông, anh ta lao ngay xuống nước bơi sang. Ra đến giữa dòng, anh ta lại nghe tiếng chuông chùa bên này. Anh ta nghĩ:

Lỡ chùa bên này có món ăn ngon hơn chùa bên kia thì sao?

Nghĩ vậy, anh ta bơi vòng trở lại. Được một quãng ngắn, anh ta lại nghĩ:

Ối! Lỡ chùa bên kia có món ăn ngon hơn thì thiệt quá! Ta cứ bơi sang chùa ấy là hơn.

Thế rồi cứ bơi đi, bơi lại, lưỡng lự không biết nên đến chùa nào. Cho đến lúc kiệt sức và chết đuối giữa dòng

Truyện thứ 55: CHÓ BIẾT NÓI

Nhà tổng làng kia con chó khôn lắm. Mỗi khi mắng nhiếc người nhà, lão chánh thường lấy con chó để sỉ nhục bọn họ, nên trong bọn có một anh tức lắm, hết sức tìm cách báo thù.

Một hôm, anh ta lại gần chủ và nói rằng:

Thưa cụ, con cũng biết tính con ngông nghênh mà dại dột lắm. Cụ bảo con chó ở nhà khôn hơn con, thật đúng. Rồi như chợt nhớ ra điều gì, anh ta nói tiếp luôn:

– Ấy thế mà giá con chó nhà ta lại biết nói nữa thì mới thực hoàn toàn quý ạ.

Chó nói? Chó gì mà lại chó biết nói?

Ấy thế mà có đấy ạ. Hôm nọ, có mấy quan ở kinh thành về săn ở đầu làng. Con đi theo xem thì rõ ràng có hai con chó biết nói tiếng người. Con lại gần hỏi các quan mới biết rằng hiện giờ ở kinh thành, người ta tài lắm, người ta mở trường để dạy chó nói tiếng người.

– Ừ, cũng phải chứ. Vẹt, yểng còn nói được huống hồ là chó. Nếu không bận việc nhà, tao lên kinh thành một chuyến xem sao… Nhưng không làm sao đi được. Mùa gặt hái…

Cái đó không ngại. Cụ cứ phó thác cho con.
Sáng hôm sau, thằng nhỏ dẫn chó lên kinh thành với số tiền là hai trăm bạc để thuốc men chi phí. Tới nơi, nó lấy đá buộc vào cổ con chó và quăng xuống sông Nhị Hà.

Bảy hôm sau, đánh bạc hết tiền, nó quay về, lão chánh hỏi chó đâu, nó nói:

Nguồn:batdongsandian.net


https://batdongsandian.net/cho-thue/

KÍT KÍT REACTION #1 | LƯỢN LỜ TÌM KIẾM IDOL NONO LIVE ĐỂ THỎA MÃN SỞ THÍCH NGHE " ANH NHÀ Ở ĐÂU THẾ"

Previous article

CĂN HỘ MẪU DIAMOND LOTUS LAKE VIEW 81m2 Q. TÂN PHÚ 0948.97.97.90

Next article

Comments

Leave a reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *